GẶP ÔNG LÃO ĐÁNH CÁ

Đã lâu lắm rồi mình không đi tắm biển, bởi lẽ cứ qua vài lầm tắm là da cứ mần lên rồi ngứa. Mấy hôm nay thời tiết chuyển sang nắng nóng, thấy người ta đi tắm biển mà thèm. Có lẽ vì thế mà đêm nằm mơ thấy mình ra biển tắm, vừa ra tới biển nhìn ra xa xa, thấy một người ngồi trên chiếc thuyền thúng đang chèo vào bờ. Mình xuống tắm thì thấy trên thuyền dần dần hiện rõ một ông lão đánh trần, người ốm eo đang cô gắng chèo thuyền vượt qua các con sóng để đưa một dàn lưới vào bờ. Thấy dáng ông lão già nua khổ hạnh phải kéo chiếc thuyền và dàn lưới dường như quá sức của ông, tôi bèn tới giúp ông cùng kéo thuyền vào bờ. Khi đưa được thuyền và lưới lên bãi cát, ông lão dừng tay nghỉ ngơi rồi tìm gói thuốc bọc trong bịch ni lông buộc trên mạn thuyền để hút. Tôi đang ngó nghiêng xem trong dàn lưới có nhiều cá không thì nghe ông nói, giờ này mà mụ ấy còn chưa ra. Nghe thế tôi hỏi, mụ nào nữa ông ?. Ông lão tỏ vẻ ngạc nhiên hỏi lại, Thế anh không biết ta là ai à ? Nào tôi đã gặp cụ bao giờ đâu mà biết, tôi trả lời. Nghe đến đó, ông lão thốt lên, ối giời ơi, anh vô tình quá đấy, trên trái đất này, ai lại không biết đến vợ chồng lão. Đừng coi thường lão đây nhé, vợ lão từng là nữ hoàng đấy. Thấy tôi ngơ ngác không hiểu gì ông lão tiếp tục kể :

Ngày xưa 2 vợ chồng lão nghèo khổ sống trong một túp lều bên bờ biển này. Ngày ngày, lão ra biển thả lưới đánh bắt cá. Một hôm, lão quăng nhiều mẻ lưới mà không bắt được gì. Đến mẻ lưới cuối cùng, mới bắt được một con cá vàng nhỏ xíu. Cá vàng khẩn thiết cầu xin lão, nếu thả nó về biển thì nó sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của lão. thấy thương hại, lão đã vui vẻ thả Cá vàng về biển mà không đòi hỏi gì.
Khi lão trở về nhà thì thấy bà vợ đang giặt quần áo trong chiếc chậu gỗ đã vỡ một miếng. Ta kể cho bà vợ nghe chuyện đánh được con Cá vàng. Vợ lão nghe xong, nói:
– Sao ông không đòi nó cho một cái chậu gỗ mới ?

Ngày hôm sau, lão đi ra biển gọi Cá vàng, Cá vàng ngoi lên mặt nước. Lão bảo cá:
– Cá vàng ơi, mụ vợ ta bắt ta phải xin một chiếc chậu gỗ mới.
Cá vàng nhận lời, bảo ông lão cứ yên tâm trở về. Khi lão về đến nhà thì thấy nhà đã có một chiếc chậu mới. Bà vợ lại bảo:
– Ông nên đòi thêm một ngôi nhà thật đẹp nữa.

Ngày hôm sau, lão lại đi ra biển, bảo Cá:
– Cá vàng ơi, bà vợ ta lại muốn có một ngôi nhà mới.
Cá vàng nhận lời. Lão trở về nhà, bà vợ ông lại đòi hỏi:
– Ông hãy đi bảo con Cá vàng rằng, tôi muốn được làm nữ hoàng.
Lão lại đi ra biển một lần nữa, gọi Cá vàng và bảo:
– Cá vàng ơi, bà vợ ta không để cho ta yên. Bà ta muốn được sống trong cung điện.
Cá vàng lại một lần nữa đáp ứng đòi hỏi của bà vợ.

Khi Lão về đến nhà thì bà vợ đã lên làm nữ hoàng, ở trong một cung điện nguy nga lộng lẫy, nhưng bà ta vẫn chưa thoả mãn:
– Ông hãy đi bảo con Cá vàng rằng, tôi muốn làm long vương dưới biển kia, và hàng ngày Cá vàng sẽ phải nghe tôi sai bảo.
Lão tiếp tục đi ra biển lần thứ 4 để tìm Cá vàng. Cá vàng ngoi lên mặt nước, nghe lời của ta, nó không nói gì, quẫy đuôi một cái rồi biến mất vào đại dương sâu thẳm.

Lão đành trở về nhà, thấy cung điện nguy nga đã biến mất. Trước căn lều cỏ, bà vợ lão đang giặt quần áo bằng chiếc chậu vỡ.

Nghe đến đấy, tôi sợ hãi vội vàng vơ quần áo bỏ chạy một mạch về nhà ; chạy mãi, mệt quá, rồi giật mình tình dậy, thấy toàn thân ướt đẫm mô hôi. Hóa ra để tiết kiệm điện máy lạnh đã tắt tự bao giờ.
Nhưng chẳng sao, điều quan trọng là mình không phải gặp con cá vàng như ông lão.

This Post Has 0 Comments

Leave A Reply