Tâm sự Quê Choa

Nguyễn Văn Lài

Sáng nay vào “mạng” giặp “Quê choa”
Đặc điểm vùng miền qua ca trù, ngôn ngữ.
Lòng nhức nhối và con tim nóng ứ,
Việt Nam ơi ! Thương lắm mọi góc trời.
Sự kiện biển Đông triệu triệu trái tim sôi,
Khi kẻ cướp lộ nguyên hình diện mạo.
Chín mươi triệu trái tim cùng lương tâm nhân loại
Hướng về Việt Nam trong thời khắc bão dông.

Nhớ thuở hồng hoang dòng máu Tiên Rồng
Mẹ xuống biển, cha đưa con lên núi,
Lập ấp khai hoang, mở mang bờ cõi,
Vui cấy cày, sống hòa thuận bao dung.
Nước xa, nước gần trong thế giới đại đồng;
Mối bang giao tương thân, tương ái,
Đoàn kết lại cùng văn minh nhân loại,
Chung sống hòa bình, ý tưởng đẹp như mơ.

Thế mà,

Sự kiện biển Đông ta không bất ngờ,
Nhưng đau lắm nỗi nhân tình thế thái
Họ nói “là anh em liền núi liền sông…”
Nhưng bản chất luôn luôn giở quẻ.
Nói là bạn, lòng họ đâu là bạn.
Nói là người nhưng rặt lũ Hán gian,
Nham hiểm, lạnh lùng, trâng tráo, gian mạnh,
Bao sự việc nói không thành có.
“Gắp lửa bỏ tay người” một ngón nghề điêu luyện.
Nước hơn một tỷ dân, đất đai rộng mênh mông
Vẫn nhăm nhe cướp miếng cơm hàng xóm.

Dân Trung Quốc đa phần là người tốt,
Chăm chỉ cần cù, lao động thông minh,
Ghét chiến tranh,  yêu chuộng hòa bình,
Nhưng bị lũ Hán gian giắt mũi.
Trên tột đỉnh Bắc Kinh, Nam Hải
Những trùm sò xâu xé manh nha
Lừa dối dân đen làm tan cửa nát nhà.
Một đất nước luôn thanh trừng bất ổn,
Một đất nước triền miên lộn xộn
Đâu còn lời để “hấn hảo”* “xỉ hoan”**
“Thói quen dễ đổi, nhưng bản chất khó dời”
Lời người xưa cứ vang mãi trong tôi…

… Nhớ lại thời xa tít mù khơi
Tần Thủy Hoàng từng xua quân Nam Hán
Cứ ảo tưởng nuốt trôi dân Âu Lạc
Rồi te tua ở biên giới để nhớ đời.
Ba lần Hán, Mông ngạo mạn nhâng nhâng
Để rồi chui ống đông như là khuyển cúm.
Xưa đã vậy, thế mà năm bảy chín (1979)
Sáu mươi ngàn quân làm vật tế cho bá quyền.
Xưng Đại Hán mà lương tâm đại tệ.

Giàn khoan HD nơi mưa ngồn gió bể
Hiện đại, kỹ thuật cao, nếu thơm thảo hòa bình.
Nhưng tiếc thay, trong tay lũ súc sinh
Là quóai vật, là chứng nhân ăn cướp.
Chủ quyền của người mà tưởng mình lượm được,
Vô liêm sĩ tận cùng đến Trời  Đất cũng không dung.
Ỷ cậy thế đông như bọ xít bọ hung,
Đâm, xỉa lung tung như thằng khùng, thằng dại.
Bay loạn xạ như diều hâu đói bữa,
Khiêu khích ai, bay dọa nạt được ai ?

Kiểm ngư ta bình tĩnh khoan thai,
Rất kiên nhẫn, thông minh không đụng độ.
Ngư dân mình vẫn kiên cường trong bão tố
Bám biển ra khơi khẳng định chủ quyền.
Kính phục các anh những chiến sĩ kiên trinh
Biết chấp nhận vì giang sơn Tổ Quốc
Bên các anh chín mươi triệu con tim, Đất  nước
Nắm chặt tay, thề giữ vững non sông.

Tỉnh lại đi, hỡi lũ Tàu Ô phương Bắc,
Hãy nhớ câu “Nam Quốc Sơn Hà”
Đất quê choa, đất hương hỏa của ông cha
Với truyền thống hơn bốn ngàn năm giữ nước,
Chín mươi triệu dân sống ân tình sau trước,
Có bè bạn năm châu, có chính nghĩa chủ quyền.
Mong rằng biển lặng sóng êm
Tình thương nhân loại dẫm lên hận thù,
Việt Nam đẹp mãi lời ru
Hòa bình, hạnh phúc lời ru ngọt ngào.

Tháng 5 – 2014 – Nhân sự kiện Trung Quốc kéo gian khoan HD981 vào Biển Đông hạ đặt khoan thăm dò dầu khí thuộc vùng đặc quyền KT của VN.

* Rất tốt, ** Yêu thích

This Post Has 0 Comments

Leave A Reply