Xa nhau

Anh bồn chồn như thuở mới yêu em
Nghe thật buồn cười – sao lạ thế ?
Em vừa ra đi, anh ôm điện thoại
Muốn gọi theo, mà sợ em cười.

U 70 rồi vẫn như tuổi đôi mươi
Nỗi nhớ, niềm thương còn da diết.
Có xa nhau mới thấu điều minh triết :
Tình yêu đâu có tuổi bao giờ.

Con cháu, rể dâu chắc cũng không ngờ
Ông bà sao thương nhau đến thế ?
Có gì đâu, từ góc trời chân bể,
Gian khổ cùng chia, san sẻ ngọt bùi.

Gần bốn mươi năm, biết mấy buồn vui,
Hạnh phúc gia đình cùng xây,cùng hưởng ;
Mâu thuẫn, dận hờn âm thầm chịu đựng
Vun cho đời đẹp mãi lời ca.

Con cháu gọi em bằng mẹ, bằng bà,
Riêng anh – em vẫn là cô gái năm xưa
có nụ cười tươi và giọng nói đai dài – Xuân Thượng,
mỗi độ Thu về
vẫn quyến luyến bên anh
trong giấc mơ tiên.

This Post Has 0 Comments

Leave A Reply