Mẹ ơi

Hai năm trước con về thăm mẹ,
Mẹ vẫn ngồi trên ghế trước nhà,
Con quỳ xuống sà vào lòng mẹ,
Mẹ ôm con như thuở lên ba.

Vòng tay Mẹ ôi sao ấm áp
Miệng cười hiền, lòng rộng bao la :
– Gần một năm mỏi mòn chờ đợi
Đến hôm nay con mới về nhà.

Lời nhắc khéo, nhưng con vẫn thấy
Tự trách mình, sao quá hững hờ.
Lòng vị tha mẹ đâu cố chấp
Đứa con luôn phải sống xa nhà.

Rồi một chiều nhận tin sét đánh :
“Bà đau nặng, chú phải về ngay” *
Con nóng ruột, suốt đêm không ngủ,
Sáng, tám giờ đã tới sân bay.

Không ghé nhà, thẳng lên bệnh viện,
Nhìn mẹ nằm, lòng con quặn đau.
Da vẫn sáng, chân tay vẫn ấm.
Nhưng mẹ không nhận được ra con

Đầu một chiều, trung tuần tháng Chín
Mẹ ra đi giữa tuổi chín ba,
Đoàn cháu con xúm quanh bên mẹ,
Nỗi đau thương biết lúc nào nhòa.

Mẹ ơi ! Mẹ mất rồi sao ?
Lệ con rơi, tiễn mẹ vào cõi Tiên.
Dương trần hòa quyện u minh,
Khói hương nghi ngút bên vành khăn tang.
Mẹ ơi, đã cách âm dương
Bóng tà bỏ lại chiếu giường trống không.
Căn nhà bỗng thấy mênh mông
Ngẩn ngơ tìm mẹ, đau lòng biệt ly.
Cháu con khóc tiễn mẹ đi,
Tấm lòng hiền Mẫu khắc ghi đời đời.
Mẹ ơi ! Con mất Mẹ rồi,
Ngàn năm lòng Mẹ sáng ngời ánh sao.

*

Nhớ từ năm não, năm nao
Dáng hình của mẹ in vào lòng con,
Nhà nghèo thiếu thốn áo cơm,
Mẹ cha tất bật lo toan sớm chiều.
Cha lên miền ngược đã nhiều
Củ mài, khoai, sắn bao nhiêu cũng cần.
Mẹ mò đồng xa, đồng gần
Giỏ dam, giỏ ốc còng lưng mang về.
Xót con trông ngóng tứ bề,
Làng trên xóm dưới đi về như đan,
Cửa người chầu chực sớm hôm
Cân khoai, bơ gạo vay thêm cầm lòng.
Của người khoai quý như vàng,
Phận nghèo chịu nhục biết làm sao đây ?
Những mong con lớn từng ngày,
Học hành chăm chỉ đổi thay phận đời.
Đói no là sự của trời,
Trời thương Trời dưỡng cho người lớn nhanh.
Các con mau chóng trưởng thành,
Chị em, trai gái đã đành thua ai.
Cầu mong thời thế đổi thay,
Hết cơn bĩ cực đến ngày vinh hoa.

Nào đâu chưa hết can qua
Chiến tranh ập xuống, nhà nhà đau thương.
Gái trai nô nức lên đường,
Người ta đã vậy mình đừng được sao ?
Khắp nơi dương ngọn cờ đào,
Đáp lời sông núi quản nào máu xương.
Anh chị trước, các em sau,
Các con của mẹ nối nhau lên đường.
Mũi tên, hòn đạn chiến trường,
Biết đâu mà tránh, biết đường nào lui.
Biết bao đoạn khổ trên đời
Chồng lên cha mẹ đến thời nào đây ?
Nỗi lo đè nặng vai gầy,
Chiến tranh khốc liệt càng ngày càng tăng.
Nằm nghe bộ đội hành quân
Sụt sùi mưa lạnh, đêm đông khóc thầm.
Mẹ đà suy sụp tâm thần,
Bệnh tình thêm nặng phải cần thuốc men.
Nhọc nhằn năm tháng triền miên,
Dồn vai cha gánh những niên về già.
Nào là cắt thuốc phương xa,
Nào là bệnh viện vào ra thường ngày.
Thuốc nam, thuốc bắc ai hay,
Bệnh tình không khỏi, biết vì làm sao ?
Giờ đây anh chị nơi nao,
Nào đâu biết được mẹ đau thế này ?
Tấm thân ngày một hao gầy,
Đành thôi lao động từ đây về già.**
Lo con ở chiến trường xa
Tin nhạn chẳng thấy, biết ra thế nào ?
Bao giờ hết cảnh binh đao,
Gia đình đoàn tụ, mong sao từng ngày.

Nhớ thương, sầu muộn đã đầy,
Hay là khổ tận đến ngày cam lai ?
Giặc kia thua trận chạy dài,
Miền Bắc im tiếng bom rơi thật rồi.
Tin vui bay khắp nơi nơi,
Anh Hoành ra viện, nay mai vãn hồi.
Chị Bốn, nghĩa vụ xong rồi
Chờ ngày xuất ngũ về nơi chuyển ngành.
Trời cao lồng lộng từng xanh,
Phù trì hạnh phúc gia đình ấm êm.
Cháu, con từ khắp mọi miền
Kéo về lần lượt hàn huyên một nhà,
Đem lòng báo hiếu mẹ cha,
Mừng mừng, tủi tủi, nở hoa muộn màng.

Ngày vui ngắn chẳng tày gang,
Thu qua, Đông tới, Xuân sang lại chờ.
Miền Nam chiến đấu từng giờ,
Nước non kêu gọi hững hờ được chăng ?
Con dù học tập chưa xong
Cũng đành gác sách, thong dong lên đường.
Mẹ lo, mẹ nhớ, mẹ thương.
Con đi vào tận chiến trường xa xôi,
Đạn bom cày xới tơi bời
Con đây khổ một, mẹ thời đau ba,
Ruột gan đòi đoạn vò tơ,
Thêm nhiều năm nữa mẹ chờ được không ?
Đêm ngày con trẻ hằng mong
Mẹ cha sống khỏe, thong dong tuổi già,
Chờ ngày đoàn tụ toàn gia,
Là ngày nước Việt vang ca khải hoàn.
Mong sao thống nhất Bắc Nam,
Chúng con toàn vẹn về bên mẹ hiền.
Nụ cười rạng rỡ bừng lên
Sáng ngời lòng mẹ, bình yên cuộc đời.

Kể từ chinh chiến qua rồi
Cháu, con lần lượt về nơi quê nhà,
Đỡ đần cho mẹ cho cha,
Cuộc sống tạm ổn cùng là mừng vui.
Trong ngoài rộn rã tiếng cười,
Cháu nội, cháu ngoại ngoan chơi vang nhà.
Thỏa lòng mong của mẹ cha.
Bao năm khổ cực nay đà khá hơn.

Đương khi hòa thuận Nhân, Thiên
Lòng người phấn chấn hai miền cùng vui.
Chung tay xây lại cuộc đời.
Bỗng tin sét đánh ngang trời. Hỡi ôi !
Em út từ giã cõi đời,
Vạn ơi, sao vội về nơi suối vàng ?
Mẹ cha vật vã khóc than,
Chị, anh đau đớn xót thương bội phần.
Thương ôi ! chưa hợp đã tan,
Tuổi xanh sao phải thác oan thế này !
Sự tình ai tỏ ai hay ?
Đau kia chưa dứt lòng này lại lo.
Chiến tranh biên giới nổ ra,
Máu đào lại đổ, nhà nhà lại tan.
Phú em tiếp bước lên đường
Chống quân bành trướng Bắc phương tràn vào.
Mẹ già lòng quặn như bào,
Nỗi lo theo mãi khi nào cho qua ?
Chiều chiều chống gậy ngóng chờ,
Ngày ngày, tháng tháng thẫn thờ tâm can.
Mùa xuân đã ngoại sáu mươi,
Mà sao chưa hết phận đời héo hon.
Nào đâu chỉ một nhớ con.
Còn thêm khổ nạn nhiễu nhương, mất mùa.
Tưởng rằng nạn đói đã xa,
Ai hay nó lại bằng ba bốn lần,
Tiếng than khắp huyện, khắp làng,
Do đâu đến nỗi tan hoang đất này ?!

Khổ đau cùng cực chất dày,
Nỗi niềm dường thấu trời này rồi chăng ?
Chữ rằng : cùng, biến, tắc thông,
Khắp nơi nổi dậy khơi thông nguồn hàng.
Bỏ cấm chợ, bỏ rào làng,
Mở đường hàng hóa Bắc Nam đổi chiều.
Thượng tầng nhìn thấy đủ điều,
Đến hồi bĩ cực, không liều được sao ?
Một ngày trời lộng trên cao
Chiếu rằng : “Đổi mới”, ào ào vang lên !
Xóa bao cấp, xóa độc quyền,
Trút bỏ tai ách, nhân duyên cho đời.
Khắp nơi khí thế bời bời,
Chính sách khoán sản, khoán mười dâng lên.
Lạ thay như có phép tiên,
Kinh tế phát triển làm nên thần kỳ,
Đẩy lùi nghèo đói mọi khi,
Dân giàu, nước mạnh mong gì nữa đâu.
Khoai đầy sạp, lúa đầy bồ,
Nước lên thuyền cũng phải nhô thôi mà.
Vui lòng trẻ, thỏa lòng già,
Cháu con đông đúc một nhà lại vui.
Thanh bình trải rộng đất trời,
Dựng xây đất nước hơn mười năm xưa.
Trải bao giải gió dầm mưa,
Phải rằng vinh phúc bây giờ đến mau ?
Ngẫm từ cha mẹ bên nhau
Sáu mươi năm ấy biết bao nhiêu tình,
Một cây đậu được mười cành ;
Cháu, chắt nội, ngoại tăng nhanh năm, mười.
Thảy đều phương trưởng nên người,
Đủ ngành đủ nghiệp so đời, thua ai.
Cử nhân, đại học, tú tài,
Cùng là cao học trong, ngoài nước đăng,
Kể hơn ba chục nhận bằng.
Lại thêm thượng úy sĩ quan tại vì,
Đại tá lấp lánh Quân kỳ,
Rạng danh truyền thống gia đình, quê hương.
Mừng thay cuộc sống sang trang,
Làng quê chuyển đổi ngày càng đẹp tươi.

Đời người dễ được mười mươi,
Thế gian ai tránh mệnh Trời được đâu ?
Cha về chầu Phật năm nao,
Tám mươi sáu tuổi đã vào thọ chung.
Sống với nhau bấy nhiêu năm,
Giờ ra đơn chiếc băn khoăn não nề.
Biết rằng, sống gửi thác về,
Mà sao lòng vẫn nặng vì xót thương.
Đơn côi gió rít đêm trường,
Bên đoàn con cháu, buồn thương giảm dần.

Lần lần ngày nắng đêm trăng
Xuân qua, Hè tới, Thu sang lạnh về.
Một chiều u ám làng quê
Lệ trào đưa tiễn Anh về cõi tiên.
Nghĩa ân chưa kịp đáp đền,
Sao Anh vội bỏ mẹ hiền đi xa.
Anh Hoành ơi có thấu chăng ?
Đau này thấm mãi trong lòng chị em.
Nỗi mất mát còn lớn hơn
Cho người vợ, cho cháu con từng ngày.
Từ đây gió thoảng lắc lay,
Mẹ thường sầu muộn ai hay, ai tường ?
Một đời dầm giãi phong sương,
Chín mươi ba vẫn còn vương vấn nhiều.
Cháu con chia sẻ bao điều
Mà sao mẹ vẫn sớm chiều vân vi ?
Một chiều Thu mẹ ra đi,
Không lời căn dặn điều gì với ai.
Nhẹ nhàng tâm mẹ thảnh thơi,
Lòng quê an giấc ngủ dài ngàn năm.
Một mẹ nuôi được mười con,
Mười con nuôi mẹ chưa tròn mẹ ơi.
Thương ôi ! Cũng một cuộc đời,
Hương bay lạt khói, lòng người khôn nguôi.

Chốc đà hai bốn tháng rồi,
Dạ đài cách bóng, khuất lời mẹ thương.
Nào Cha, cùng Mẹ, cùng Anh
Về nơi chín suối, bên Em thuở nào.
Vạn ơi em ở nơi nao,
Mẹ cha về đó, em nào gặp không ?
Đã hay Trời Đất xoay vòng,
Tử sinh âu cũng nằm trong chuyền vần.
Hôm nay từ khắp xa gần
Chị em, cháu chắt quây quần về đây
Sắm sanh lễ vật, rước thầy.
Trên bàn thờ mẹ đủ đầy đèn hương.
Khuôn thiêng còn chút vấn vương,
Cúi đầu lạy tạ hai thân sinh thành.
Khấn rằng, hồn mẹ anh linh
Trải lòng nhân đức dương, minh chẳng nề,
Linh thiêng xin mẹ trở về
Phù trì con cháu mọi bề ấm êm,
Nhà nhà phúc lộc vững bền,
Xứng danh nòi giống Rồng Tiên, Ông Bà.

Vài lời mộc mạc nôm na,
Kể làm sao xiết Ơn cha mẹ hiền.
Tâm thành cầu Phật cầu Tiên
Hồn mẹ siêu thoát nơi miền Bồng Lai.
Cháu con nhắc nhủ một hai,
Công cha nghĩa mẹ đời đời khắc ghi.

Nhân ngày giỗ đoạn tang Mẹ
Tháng Chín – Giáp ngọ (2014)

This Post Has 0 Comments

Leave A Reply